- Cả bọn ghé vào một nhà ven đường để tắm giặt và phơi đống đồ của Trư. Ở đây đã là ngoại thị, dân cư đa phần mới “lên đời” nhờ bán đất, nhưng họ chỉ sẵn lòng cho vào tá túc với 500K/ngày vì vừa qua tết nên học sinh các tỉnh đổ về thuê nhà nhiều, giá thuê phòng tăng! Tối đó, cả hội ăn tối với gia đình (sau khi mất thêm 150K nữa), trong bữa ăn cô con gái họ cứ đắm đuối nhìn Trư không chớp mắt. Nàng tên Poi Hà, con gái độc nhất trong gia đình. Đã 25 tuổi rồi mà trông nàng như chỉ mới 52, da nàng láng mịn hơn cả loại giấy nhám đắt tiền nhất, đôi mắt sáng long lanh bập bùng như ngọn nến trong đêm, đôi môi nàng căng mọng như 2 quả nhót chín đang tràn căng nhựa sống... Khỏi phải tả thêm, chỉ chừng ấy thôi đã đủ làm giai làng điên đảo, chàng nào được một lần chiêm ngưỡng dung nhan nàng cũng phải thảng thốt: “Oh, My God”, rồi lăn ra bất tỉnh, ai bản lĩnh lắm cũng chỉ trụ được 5 phút là cùng (hội của Tôn ở thành phố, ngắm đủ loại cá sấu rồi nên vẫn giữ được bình tĩnh). Vậy mà lạ thay, Poi Hà chẳng thích một ai, nàng chê bọn chúng kém cỏi, yếu ớt, “bất lực”. Chỉ đến tối nay, khi thấy vẻ phong độ hào hoa của lãng tử đa tình số một của Đông Thổ Tả nàng mới biết thế nào là rung động. Con tim nàng đập ầm ầm trong ngực, mạnh như Pittong của động cơ 4 thì - 150cc (phân khối), nó mách bảo: chàng chính là con mồi lớn của đời nàng. Ăn uống xong xuôi, Poi Hà đùn đẩy việc rửa bát cho mẹ để đích thân ở lại pha trà mời khách. Đến lúc rót nước cho Trư, nàng e lệ đá lông nheo 3 phát “tạch, tạch, tạch!!!” khiến Trư dù bản lĩnh tình trường bao năm cũng không khỏi bàng hoàng chảo đảo, suýt đánh rơi cốc trà nóng xuống đũng quần. Ngồi tiếp chuyện với 4 chàng, Poi Hà luôn nghĩ xem làm sao để có thể rủ anh Trư đi chơi cùng mình. Tôn, Đường và Sa biết ý, bèn vờ mệt xin về đi ngủ trước. Sau cùng nàng cũng tìm được một lý do chính đáng, nàng nói với Trư rằng phải qua làng bên đòi nợ hộ mẹ, trời thì lại tối, thân gái một mình quả là khó khăn. Trư nghe vậy mủi lòng, bèn nhận lời đi cùng. Đường quê cứ tối om om, hi hữu lắm mới có một ngọn đèn vàng vọt. Poi Hà cứ giả vờ sợ để nép sát vào Trư, thỉnh thoảng nàng còn ôm chầm lấy Trư hét toáng lên: - Ối anh ơi!!! Con chuột kìa. - Đấy không phải chuột đâu em. - Chuột thật mà! Thì ra một con chuột đã bé tí lại còn teo vừa chạy qua. Poi Hà quả là một người có khiếu diễn viên, thường ngày nàng vẫn khoái khẩu thịt chuột, đến vụ gặt hay ra đồng gặp chuột là đập chan chát về nướng ăn, nghe nói có lần ngẫu hứng làm thơ bình luận về những con chuột cống xinh xinh nữa vậy mà nay nàng có thể tỏ vẻ sợ sệt cực độ như một tiểu thư chính gốc, tác giả nghĩ đến cũng phải khâm phục bội phần. Trư bị Poi Hà làm cho giật mình mấy lần, tức lắm, nhưng chàng vẫn cười nói trìu mến với Poi Hà, còn nhẹ nhành vòng tay vỗ nhẹ lên vai trấn tĩnh nàng, Poi Hà thấy vậy trong lòng sướng vui khôn tả. Có câu thơ tả về vụ này như sau: Hôm nay sung sướng Poi Hà Lâng lâng chân đất đi ra đi vào... Nhưng ở đời cái gì cũng có lý của nó, Trư là công tử đào hoa bậc nhất kinh thành. Từ lúc uống trà, Trư đã nhận ra Poi Hà thích mê mình rồi, gì chứ mấy cái này thì chàng đi xăng-đan trong bụng các cô gái. Đang bực tức vì ban chiều bị ông bà già Poi Hà chặt chém không thương tiếc, nay biết Poi Hà đã ngấm phải men tình, Trư quyết tâm phải lừa để lấy lại số tiền cho bằng được. Mặt khác chàng cũng áy náy, cả hội phải dừng lại đây tất cả là do chàng, hành động như thế há chẳng phải “hợp lòng người” hay sao!?!

lacxucxac.xtgem.com

- Trước nói: 4 người đang đi thì phải dừng lại vì sự cố do Trư gây ra, sau đó chính Trư phải vận dụng tài tán gái để chuộc lỗi.

Thế là bằng những lời ngọt ngào như đường hóa học, rằng: hội anh là dân buôn đang cần vốn, xong vụ này anh sẽ về gặp ba mẹ em... Poi Hà đã mềm lòng, chàng bảo gì nàng cũng nghe, số tiền hơn 1 triệu tiền nợ đòi về giờ vào túi Trư hết... Để Poi Hà yên tâm, Trư còn cho nàng số di động (của con ô-sin nhà thằng bạn), địa chỉ mail, blog và hẹn nàng tháng sau gặp lại, vui thú bên nhau mãi không rời.

Poi Hà quanh năm chỉ tiếp xúc với trai làng, ăn nói lắp bắp, “ngọng níu ngọng nô”, câu cú lủng củng, giờ nghe Trư nói những lời có cánh, quả như thấy ngay thiên đường trước mặt, chỉ mong làm một thiên thần bé nhỏ bên cạnh vị chúa của nàng. Sau khi về nhà, nàng còn đập con lợn tiết kiệm của mình ki cóp bấy lâu đưa cho chàng nốt...

Mới tờ mờ sáng, cả hội đã lẳng lặng ra đi, nhỡ đâu hai ông bà già Poi Hà thức dậy biết chuyện lại chẳng đòi lại hết tiền ý à. Cong mông đạp 3 bánh liền 2 canh giờ, cả hội đều thấm mệt và chắc chắn rằng giờ này dù có vác công nông đuổi thì hai người kia cũng chẳng kịp được, bèn ghé vào một quán phở nghỉ ngơi. Quán phở nhìn khá bắt mắt, biển hiệu rõ ràng: “Phở Sướng Thiên Đường, tỉnh Đang Kẹt Vay Song Trả”. Sau khi khóa càng khóa cổ mấy con xe của mình, cả hội nghênh ngang bước vào. Quán phở bên trong vắng tanh, trên mấy chiếc bàn đá lạnh lẽo còn vương vãi vài sợi phở loằng ngoằng, và dưới chân là giấy ăn dùng rồi quăng la liệt dấu hiệu duy nhất cho thấy đã có người vào ăn. Cả hội còn đang ngơ ngác thì có mấy em xinh đẹp ăn mặc sếc-xi từ đâu ùa ra mời mọc: - Ui mấy anh giai phong độ quá, các anh ăn gì để bọn em chiều nào? Trong khi Tôn, Sa và Đường cứ ngẩn hết cả người vì mấy em thì Trư đã bình thản gọi món, anh ta quá quen với các tình huống này rồi: - Cho anh một bát tái, nhiều hành thái, ít hành trần, thêm gân, không nước béo nhé! Nghe Trư gọi, hội kia mới sực tỉnh, líu ríu gọi theo. 4 bát phở nghi ngút khói nhanh chóng được dọn ra. Các anh ngồi ăn mà lại có các em ngồi cạnh tỉ tê quạt mát, thật sung sướng biết chừng nào... Nhưng sự đời chẳng ai ngờ, chưa ăn được một nửa, cả 4 đã thấy trời đất lung linh, mờ ảo, nhạt nhòa, rồi tối hẳn... Tỉnh dậy trong một căn buồng tối tăm u ám, song sắt kiên cố bao quanh, Tôn phát hiện ra rất nhiều cặp mắt đang soi mói chàng. Một người trong số đó cất lời: - Lại thêm 4 thằng nữa phải đi gặp Diêm vương rồi. Hồn bay phách lạc, Tôn hoảng hốt lay tụi bạn dậy. Rồi sau khi trò chuyện với mấy người kia, cả hội mới biết đây là một quán phở thịt người, chuyên tẩm thuốc mê vào phở cho khách vãng lai để rồi biến họ thành nguồn hàng sống cho mình. Số là quán phở đã mở được 2 năm, ban đầu làm ăn cũng khá khẩm, sau khi dịch cúm gà bùng phát, gà chết hàng loạt, sau đó lại dịch bò điên, chẳng ai dám ăn nữa. Khi dịch qua đi thì chẳng còn nguồn nguyên liệu, tên chủ quán tên là Khạc-Xong-Nhịn-Nhổ, ngày xưa từng là tay đâm thuê chém mướn đã nảy ra ý định dùng thịt người thay thịt bò và dối là thịt bò nhập từ Úc, vừa ngon vừa bổ... Càng nghe, hội của Tôn càng thấy khiếp đảm, Đường Pha Tạm thậm chí còn "lênh láng" ra quần, Sa Tinh Tinh thì ôm mặt khóc nức nở, chỉ chờ có Bụt lên để cứu. Nhưng đây có phải chuyện cổ tích đâu mà Bụt hiện lên, chỉ có một con yêu nữ lúc nãy cầm roi xuất hiện, quất vào mông Sa mấy phát: - Từ từ rồi đến lượt, tội gì mà khóc! Mấy người trong buồng giam khẽ nói trong bất lực: "Chúng ta chẳng thể thoát được đâu, ai kêu khóc to, chúng sẽ giết trước đấy"!

xem tiếp phần 3 =>
TOP RANK
0 -1

Duck hunt