Xưa kia, ở nước Đông Thổ Tả, đức vua là một người tính tình nhân hậu bác ái, yêu dân như yêu con, yêu con như yêu bồ nhí.
Vốn tính thích văn thơ hài hước kiểu bình dân học vụ, nên ngài rất hâm mộ chương trình giao lưu có phần giải trí của v4nh . Bởi vậy, nghe nói ở Hội quán sắp ra mắt bộ tiểu thuyết “Gã khờ Hipteen và tóc vàng Sinja”, ngài quyết tâm phải có bằng được.
Khốn nỗi, Đông Thổ Tả chỉ là một nước bé tí (chỉ là một xóm nhỏ của Trung Quốc bây giờ), muốn thấy trên bản đồ thế giới cần phải dùng kính hiển vi có độ phóng đại 40x trở lên mới được, bởi vậy hãng xuất bản không hợp tác phát hành tại đây (hoặc bộ sách đó đang nằm trong kho Hội quán).
Nhà vua buồn lắm, nhiều khi ngài ngồi hàng giờ trên giường ngủ mà gào thét tên bộ sách, khiến các cận thần đang hộ giá ở ngoài sợ tái mào.
Thấy nhà vua đau khổ ngày đêm vì bộ sách, các quan trong triều từ tể tướng, đại thần, vương công, công công... đã mở một cuộc hội nghị lớn để bàn cách giúp vua.
Sau màn “hội” - ăn uống linh đình tại một khách sạn 5*, cả đoàn kéo lên vũ trường Very New để “nghị”. Không ngờ, giữa chừng công an ập tới, cả đoàn bị giải về đồn. Một phần sợ nhà vua biết sẽ phạt, một phần sợ mất mặt, các quan không dám để lộ danh tính của mình, cứ im lặng ngồi trong trại giam chờ đến sáng hôm sau thông báo kết quả thử nước tiểu...
Đêm ở trại giam thật im lặng và dài đáng sợ, các quan quen ăn sung mặc sướng, giờ phải ngủ vạ vật, không kìm được lòng quan tể tướng bật khóc tu tu.
Bỗng, từ phía cửa sổ, dưới ánh trăng lung linh huyền hoặc, một mái đầu bạc trắng hiện ra, ôn tồn nói với tể tướng:
- Làm sao lại khóc?
- Dạ dạ thưa cụ..
- Rạ cái rì mà rạ. Yên cho người ta ngụ!
Thì ra là một thiếu niên độ 18 đôi mươi “mái tóc bạch kim, tai ghim 6 lỗ”, người chàng toát lên vẻ dân chơi “từ chiếc áo Tô-mỳ, đến đôi giầy Gu-cì” cho đến chiếc bờm màu nõn chuối.
Tể tướng nhìn chàng như nhìn thấy Hổ Canh Dần nên bàng hết cả cái hoàng, không thốt nên lời, bèn im thin thít như thịt nấu đông. Thấy vị tể tướng không dám ý kiến ý cò, mặt lại đần, Tôn Ngộ Độc (tên chàng trai) nghĩ cũng tội tội, bèn cười khẩy rồi hỏi:
- Thế bố già làm sao mà khóc?
- Tôi tôi...
- Bố vừa “tan cơn” chứ gì, sợ mai bị dương tính, về mẹ con “củ hành” cho đúng không?
- Ko, ko... (Tể tướng nhiều việc, quen nói tắt, khi muốn nói “Không” ông chỉ bảo “Ko”)!
- Hà bá. Quên, à há! - Tôn gật gù - Thế thì bố làm sao?
- Là thế này...
Sau một hồi nói chuyện, thấy Tôn là đứa bản lĩnh, sành sỏi việc đời lại bình tĩnh quyết đoán, tể tướng thầm mến bèn cho biết thân phận thực của mình. Cho Tôn biết nguyên cớ sự việc và mong muốn có cuốn “Gã khờ Hipteen và tóc vàng Sinja” của đức vua.
Tôn nghe xong cười phá lên:
- Tưởng thế nào, hội con hay “đi ngoài ra nước” lắm (Tôn bị bệnh nói nhịu), bố cần thứ gì, ở bất cứ nước nào, con cũng có thể mang về cho bố.
Tể tướng mừng như vừa bán được vàng đúng vào hôm lên giá đỉnh 11/11/2009 vừa rồi:
- Thật chứ, con mà mang được về thì thích gì bố cũng chiều.
- Bố cứ yên tâm, con đã ra tay thì gạo xay ra bột, hột trồng thành cây!
Sau khi được thả về và đưa Tôn ra khỏi trại, tể tướng liền đến gặp và thỏa thuận cụ thể cuộc trao đổi này.
Lacxucxac.xtgem.com
- Tôn hẹn trong 1 tháng sẽ mang bộ “Gã khờ Hipteen và tóc vàng Sinja” về, đổi lại tể tướng phải trả đủ 20 cây vàng “chín số 4”.
Tiếp theo Tập 1, Tể tướng xót tiền nhưng nghĩ sau này thành công, đức vua ắt sẽ thưởng hậu hĩnh gấp bội phần nên gật đầu đồng ý, không quên dặn dò kĩ lưỡng là cấm hé răng cho bất kì ai thân phận của ngài.
Tôn Ngộ Độc, sau khi nhận được hợp đồng béo bở liền tới ngay quán Một con vịt, tụ điểm “ăn chơi, bay nhảy, lắc... vòng” quen thuộc của cả bọn.
Hội của Tôn gồm 4 người, tất cả đều là dân chơi lừng lẫy: Đường 3 Tạm - một hacker khét tiếng, chuyên gia trèo tường lửa, mở khóa, phá Phéc-mơ-tuya bảo mật, gây thiệt hại cho các tập đoàn bán rong quần áo không biết bao nhiêu mà kể. Đường thích nhất uống cafe đen nhiều sữa, nhưng khổ nỗi khi gọi đen mà đòi nhiều sữa thì người ta bắt tính thêm tiền, thế là cậu đành thay tạm, lâu dần cũng ghiền, bạn bè quý mến gọi thành Đường Pha Tạm.
Sa Tinh Tinh, dân chơi khét tiếng với nhiều biệt tài: nấu cơm, rửa bát, quét nhà, giặt quấn áo, bế em, cho con bú... Thành tích đạt được như vậy là nhờ quá trình xuất khẩu lao động ở nước ngoài, anh cũng là người sẽ đảm đương nhiệm vụ lo visa cho cả hội (tính tình cần thận, không bao giờ lo mất visa như thủ môn tuyển Việt Nam vừa rồi).
Trư 8 Giới, đúng như tên gọi - Trư cưa gái như thần, "tám" cả ngày không mệt, "chém gió" thôi rồi, chỉ bằng một vài lời mật ngọt trong ngày kỉ niệm “Quốc tế cá sấu” anh đã khiến bao cô gái chết như điếu đổ, nhẩy bổ vào yêu, vậy nên còn có tên là Trư Sát Gái. Nhiều lúc bị các nàng vây quanh không thể thoát đi cùng anh em trong hội, chàng chỉ biết ngửa mặt lên trời than đôi câu thơ hài:
Hỡi thế gian, tình ái là chi Mà tại sao, gái không cho con đi!
Còn Tôn Ngộ Độc, tên thật là Tôn Ngộ Không - hồi bé hay chơi đồ hàng với mấy cô bé hàng xóm, một lần chơi trò nấu cơm bằng đất sét, Tôn ăn rồi bị ngộ độc phải đi cấp cứu, từ đó bạn bè gọi là Tôn Ngộ Độc. Như ta đã biết, Tôn là tay đua cừ khôi, nhiều lần giật giải nhất các cuộc thi “3 bánh toàn khu”, “đạp vịt toàn công viên” như Thủ Lệ, Thống Nhất, Tuổi Trẻ... tiếng tăm lừng lẫy, vang dội khắp vùng.
Tôn mang kế hoạch của mình bàn với các chiến hữu và được tán thành nhiệt liệt, cả hội nhất trí sẽ lên đường sớm. Khổ nỗi là bây giờ gần tết nên vé tàu xe, máy bay rất khó đặt.
Cuối cùng, cả hội nhất trí sẽ đi bằng xe 3 bánh, Tôn đã có 2 cái ở nhà nên chỉ phải tới chợ Giời sắm thêm 2 cái nữa. Bữa hôm đấy, cả hội ăn uống no say và lâu lắm bà chủ quán Một con vịt mới lại được Tôn trả tiền đầy đủ, còn bo thêm 10 ngàn (toàn xu 2 trăm, mang theo tổ nặng phao câu).
Ngày xuất phát đã tới, tay xác nách mang, người thì bàn chải, người thì gối ôm, người lại vác cả gấu bông với cả mèo kitty, tất cả đều đã sẵn sàng trên 3 bánh của mình.
Ngày đầu tiên là một ngày thật đẹp giời, nắng rơi từng giọt trên lá cây lộp bộp, gió mơn man thổi nhẹ qua hàng lông nách mới nhú của Trư làm chàng thấy khoan khoái lắm.
Sa và Đường cũng mải mê nhìn từng đàn bướm trắng thoắt đậu thoắt bay trên những luống cải xanh hơi nhàu nát do dạo này có mốt chụp ảnh hoa cải. Còn Tôn thì đắm mình trong mầu vàng óng ả của đồng lúa chín, chàng thầm nghĩ: đó chắc là loại lúa mì tốt nhất được lựa chọn để làm nên bia Halida mà ti vi quảng cáo đây mà!
Bất chợt, Trư kêu ré lên:
- Chết tao rồi!
Làm cả hội giật mình hết cả nảy. Hóa ra, trong khi đang lim dim tận hưởng làn gió thổi qua nách, Trư không nhìn đường nên đã đâm vào một đống phân bò to tướng của một bác nông dân nào đó ủ ven đường.
Thế là cả hội phải dừng lại sớm hơn so với dự định